blast

“Những ngày lễ là những ngày khiến cho kẻ hạnh phúc càng thêm hạnh phúc, kẻ cô đơn càng thêm cô đơn.”

27 thg 12, 2009

Kết thúc buồn!


Chúng ta đã từng yêu nhau
Bây giờ chúng ta phải chia tay
Dưới cùng một bầu trời, dù chúng ta có ở hai nơi
Xin anh đừng quên em
Khi cơn gió lạnh lướt qua tay
Nghe trong đó có tiếng cười của anh
Đôi mắt anh làm sáng ngời gương mặt em
Nhớ
Cô đơn
Em khóc, rồi lại khóc
Bờ môi anh đã lạnh cứng
Lời nói đó đã không thể nói ra
Chúng ta đã từng yêu nhau
Bây giờ chúng ta phải chia tay
Dưới cùng một bầu trời, dù chúng ta có ở hai nơi
Một lúc nào đó xin hãy quay trở lại
Chúng ta đã từng yêu nhau
Dưới cùng một bầu trời, dù chúng ta có ở hai nơi
Một lúc nào đó xin hãy quay trở lại
Xin anh đừng quên em

Làm thế nào để có thể chia tay
Làm thế nào để người ra đi
Làm thế nào để nước mắt ngừng rơi
Người hãy chỉ cho tôi biết
Có lẽ bây giờ tôi đã hiểu
Tôi có lẽ đã yêu người
Với tôi, đó là người
Dần xa
Dần xa mãi thôi
Có lẽ tôi sẽ quên được người
Tôi sẽ phải sống hạnh phúc mà không có người
Ngay từ lúc đầu đã chỉ có một mình
Dù cho người có rời khỏi tôi
Cũng sẽ ổn thôi
Làm thế nào để xóa đi hình bóng người
Bây giờ tôi cũng đang nhớ người
Và trái tim tôi đang rất đau
Và hơi thở cũng đang nghẹn lại
Có lẽ bây giờ tôi đã hiểu
Có lẽ tôi đã hiểu sự chia ly
Với tôi chỉ có người thôi
Dần xa
Dần xa mãi thôi

15 thg 12, 2009

Câu chuyện tình 7 ngày

Em thích anh!
- Biết

- Thế anh có thích em không ???

- Không rõ

- Mình chơi một trò chơi nhé!

- Trò gì?

- Trò chơi 7 ngày

- Luật chơi thế nào?

- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.

- Thế thua thì sao?

- Vĩnh viễn biến mất!

I/

“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”

11pm

“Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”


Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.


II/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”

- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

- Mang thức ăn sáng cho anh.

- Ai nhờ thế?

- Không ai cả.

- Cứ để đấy!

- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.

- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

- Đi học

- Đi bằng gì?

- Bằng chân

- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

- Hì hì….

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “G9”


Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.

Vui!

Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh


III/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”

- Mua gì đấy?

- Ăn đi rồi biết.

- Đã ăn chưa?

- Ai? Àh….chưa!

- Ăn cùng đi

- Hì hì…

- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

“ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

00:00

- Alo

- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

- Vì em lo cho anh

- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.

- Em xin lỗi!

Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.

Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.


IV/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Vào đi!

- Anh ăn đi!

- Ừh!

- Chở đi học nhé!

- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

- Ờ….

“Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà” “Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”


Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?

Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!


V/

“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)

“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.


VI/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

- Hì hì…..

- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!

- Ngày lặng ???

- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.

- Để làm gì?

- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

- …..

- Thôi anh ăn sáng đi!

- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

- Hì hì….

- Đồ ngốc!


- Em ôm anh được không?

- Ờ…..

- Thế anh có cảm nhận được gì không?

- Không rõ….

- Chắc là chưa đủ

- Sao?

- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

- Ờ…..

11pm


“Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???

Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!


VII/

“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”

- Sao? Kế hoạch thế nào?

- Hì hì

- Đi xem phim nhé!

- Xem phim???

- Ừh!

- Tại sao lại xem phim?

- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.

- Ờ…


- Ăn tối nhé!

- Ăn tối???

- Ở đâu?

- Nhà em

- Nhà em?

- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò

- Thế có ăn được không đấy?

- Hì hì…. không chết đâu mà sợ


- Có ngon không ?

- Tạm được

- Thế là không ngon àh?

- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

- Ờ….Anh có thể…..

- Có thể gì chứ?

- Cầm tay em một lần được không ?

- Ờ ….

- Có cảm nhận được gì hay không?

- Không rõ

- Có thể trả lời khác đi được không?

- Không biết nữa

- Có thể ôm em một lần được không?

- Ờ…

- Có cảm nhận được gì hay không ?

- Uhm….

- Lại là không rõ đúng không?

- Ờ…

- Thôi trễ rồi, anh về đi.

- Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x

7 thg 11, 2009

Tâm trạng...

Bài vở ngập đầu nhưng ko muốn học. Ko muốn làm j cả nên ngồi viết mấy dòng linh tinh và cho đến giờ vẫn ko biết viết về cái j để còn đặt tiêu đề nữa. hic...

Thứ 7, ở nhà một mình lại còn nghe mấy ca khúc trữ tình mới sợ chứ. Đã bao giờ thế này chưa nhỉ? Cảm giác ko đc gọi tên, một chút buồn, một chút hụt hẫng, một chút nhớ nhung trống vắng, còn j nữa nhỉ. chẹp chẹp ko biết nữa. Thôi kệ, muốn cảm xúc j thì cảm ngắn gọn là có tâm trạng. Thế là đủ để có chút động lực viết lách.

Trong cuộc sống, cái j là đáng sợ nhất? Cái chết ư??? Ko ko phải, ai mà chẳng phải chết dù sớm hay muộn thế thì sợ j chứ. Cái đáng sợ nhất là sống mà ko biết phải làm j, ko có mục tiêu để phấn đấu, ko có cái j để hướng đến. Thế thì sống còn có ý nghĩa j nữa. Mất phương hướng làm cho con người như đi vào ngõ cụt, dù có cố gắng cũng ko thể tìm được lối ra, loay hoay ko biết phải làm sao. Trước đây, cứ tự hỏi tại sao người ta lại tự tử, thật ngốc nghếch, chỉ được sống có một lần trong đời mà lại làm thế, họ được giải thoát nhưng người thân của họ thì mãi sống trong sự đau khổ, dằn vặt. Nhưng bây giờ thì đã hiểu tại sao. Những con người đau khổ bị mất phương hướng, ko còn j có thể níu kéo họ tiếp tục vươn lên.

Mọi người đọc thì đường có hốt hoảng nha. Tớ ko bao giờ có ý định đó đâu. hì. Chẳng qua đang chán nản một chút nên nghĩ linh tinh tí thôi. Tớ vẫn đủ tỉnh táo để biết rằng, dù có đi vào ngõ cụt thật thì ít ra vẫn còn có đường quay trở lại để bắt đầu lại cơ mà^^.

Ui tự nhiên thấy nhớ nhà quá. Nhớ cái cảm giác ấm áp khi có gia đình bên cạnh. Nhớ những món ăn mẹ nấu, nhớ những lúc giành TV với bố mặc dù nhà ko thiếu nhưng vẫn thích thế. Gia đình vẫn là bến đỗ của mỗi con người dù cho có chuyện j xảy ra, dù thế nào đi nữa...

26 thg 10, 2009

Tôi hai mươi!!!

Mở mắt ra đã thấy mình hết teen, 20 tuổi mình già thật rồi :(( . Mới 20 tuổi mà mình đã thế này không bít đến sinh nhật 30 thì thế nào nhỉ??? Chắc mình thuộc tuýp người không muốn lớn lên.
Hôm qua 25/10, để kỷ niệm ngày trọng đại này mình đã cùng nhóm bạn đại học tổ chức buổi party nho nhỏ (ăn lẩu ý mà). Hỳ hục chuẩn bị từ sáng, đến chiều lại bắt thêm mấy đứa nữa đến làm cùng cuối cùng cũng xong. Hơn 7h tối bắt đầu thả, nhúng, vớt. Bạn Thảo Phú Thọ mới từ quê lên mang theo cả món gỏi bò đặc sản quê bạn ý đến góp cùng nữa chứ. Công nhận lần nào nhóm mình tụ tập cũng vui nổ trời. Bạn Bình ngồi đầu nồi phải nhúng cho cả nhóm ăn, vừa chín vớt ra đã hết bay trong nháy mắt mà bạn ý còn chưa kịp gắp miếng nào. Cũng tội cho bạn thật. Nhìn cảnh này làm mình nhớ lại hôm đi chơi trung thu ở Khoang Xanh với lớp ăn thịt nướng vừa cháy vừa sống mà cả bọn còn tranh nhau ăn như thổ dân. Cuộc vui đã tàn, mình lại bắt đầu mơ màng đến tối nay đi ăn bạch tuộc nướng cùng mấy đứa trong tộc. hí hí. Không bít vui thế nào đây. Dù cảm thấy vẫn hơi day dứt vì làm cho bạn béo iu quý hoãn không dám về quê (sợ mình giận mà) nhưng thui không về tuần này thì về tuần sau, sinh nhật bạn cả năm mới có một lần lại là sinh nhật tròn 20 nữa chứ. Háo hức quá!!!

16 thg 10, 2009

Gắp lửa bỏ tay người!!!

Gắp lửa bỏ tay người nghĩa là j? Hỏi câu này có người thế nào cũng bảo mình ko am hiểu tiếng Việt. Nhầm rùi nha. Ko phải là mình ko hiểu câu này nghĩa là j mà muốn giải thích một chút về một cách hiểu khác của mình. Khá đặc biệt, khá bất ngờ. hì hì. "Gắp lửa bỏ tay người" là tên của tộc mình. Lại phải giải thích một chút ko mọi người lại ko bít tộc là j. Chuyện là thế này, vào một ngày đẹp giời (mà cũng hok nhớ có đẹp giời thật ko, nhưng cứ cho là thế đi. hì) bạn Trung C (bi giờ gọi tạm như thế) bỗng dưng có một sáng kiến thành lập bộ tộc "gắp lửa bỏ tay người" và bắt đầu lập danh sách đăng ký thành viên. Lớp mình có 4 nhân và lớp hàng xóm thêm 7 nhân nữa. Là lá là... tộc mình ra đời như thế đấy. Bạn Trung C đc cả nhóm bầu làm tộc trưởng. 11 thành viên học với nhau từ hồi mẫu giáo lên cấp 3 lại bị tách thành 2 lớp. Mặc dù thế nhưng vẫn là hàng xóm thân thiết, suốt ngày tí tởn sang lớp nhau chí chóe. Chơi với nhau từ nhỏ nhưng mình thực sự cảm thấy thân thiết với tất cả mọi người hơn từ khi bọn mình lập tộc.
Cái tên "gắp lửa bỏ tay người" cũng thật độc. Chắc chẳng có ai muốn đặt tên nhóm của mình như thế cả. Nói đến câu này mọi người thường liên tưởng đến điều ko hay mà. Hì. Nhưng theo giải thích của bạn tộc trưởng thì cái tên rất có ý nghĩa: "Lửa ở đây ko phải lửa bình thường mà là biểu tượng lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ. Gắp lửa bỏ tay người nghĩa là chuyền ngọn lửa nhiệt huyết ấy cho những người xung quanh" (trích lời của bạn ý). Nghe có vẻ buồn cười nhưng mà phải công nhận là cũng hay phết. hehe...
Từ ngày thành lập tộc, bọn mình có bít bao nhiêu kỷ niệm. Đầu tiên phải kể đến vụ đi Lựng Xanh hồi vừa thi xong đại học đang chờ kết quả. Dù sau này người đỗ, người ko đạt nguyện vọng một nhưng mọi người cũng đã có chuyến đi thật vui, thật đáng nhớ. Sau đó, mỗi người lại tìm cho mình con đường riêng, đứa học Hà Nội, đứa học Hải Phòng. Cái Tết khi còn học năm thứ nhất cũng ko thể quên. Lần đó, cả tộc đi trượt cỏ ở cánh diều rồi phóng tiếp ra Đồ Sơn hít không khí... lạnh :(. Mình vẫn còn nhớ cái Tết năm đó rất rất lạnh. Thế mà cả bọn vẫn quyết định đi chơi. Trượt cỏ xong thấy người cũng ấm áp lên chút xíu nhưng ra đến Đồ Sơn xuống xe chân đứng ko vững vì rét quá, cái rét phải gọi là cắt da cắt thịt lại ở biển thì lại càng thêm "đậm đà". Lượn một vòng Đồ Sơn thì trời cũng trưa. Mấy đứa lại lượn về thành phố tìm quán ăn lẩu. Thế mà ko hiểu hôm đấy là ngày j người ta hết sớm thế. Lượn đi lượn lại hết phố này đến phố khác mà ko có quán nào còn. Hic. Đến lúc tất cả đều mệt chỉ cần tìm quán để ăn món j đó khác cũng không có chỗ. Ko còn cách nào khác cả bọn lại quay về ăn lẩu tại "quê nhà". Một buổi đi chơi nhớ đời #:-S. Kỉ niệm đáng nhớ nhất là hè năm đó tộc tổ chức đi Cát Bà 2 ngày. Thế mà tộc trưởng đã phải vận động đút lợn từ hồi mình còn đang chuẩn bị thi ở trên này. hì. Nhờ khâu chuẩn bị kĩ lưỡng từ mấy tháng trước (cái hồi vận động đút lợn ấy :D) nên chuyến đi đã thành công rực rỡ. Bọn mình bắt xe khách từ quê hương An Lão lúc 6h sáng (cái loại xe chở lợn, gà đầy trên mái ấy). Lần đầu tiên đi cái loại xe ấy cũng thú vị phết. Được mở cửa sổ nè, lại được chơi đùa thỏa thích nữa vì mấy chú lái xe còn trẻ nên dễ tính (hồi đó vẫn còn năm nhất nên gặp ai cũng gọi là chú hết. he). Vui nhất là đoạn đi qua mấy cái đèo để vào trong thị trấn Cát Bà, xe lượn vòng như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, cảm giác thật sảng khoái. Hơn 11h cuối cùng cũng đến nơi. Nghỉ ngơi xong cả bọn mới bắt đầu du lịch thực sự. Đầu tiên là đi tắm biển nà, đến tối thì đạp xe đạp đôi lượn khắp nơi, rồi sáng hôm sau đi tàu ra vịnh chơi nữa. Đến chiều cả bọn lại bắt tàu về Hải Phòng rùi bắt tiếp xe buýt về nhà. Cuộc hành trình kết thúc. Còn rất nhiều kỷ niệm nữa nhưng kể đến đây thôi ko thì có mà kể đến ngày kia cũng ko hết chuyện. Và sau đây là ảnh chụp của tộc nà
anh toc 3
đây là ảnh bạn tộc trưởng (Trung C ý)
anh toc 1
ảnh đi Lựng Xanh nha
anh toc2
Lựng Xanh nữa nà
Trượt cỏ ở cánh diều
Ảnh trượt cỏ nhé
Cát Bà
Cát Bà đấy
đi chơi Cát Bà nè
chơi Tết vs tộc mình
Đây là hôm đi chơi Tết hồi năm hai^^
toc minh
Các mỹ nhân và tộc trưởng.hehe
2 cô cháu^^
Ảnh kỷ niệm với thằng cháu mới đi du học (Cũng tên Trung)^^

10 thg 10, 2009

Lần đầu viết blog

11h30 trưa rồi. Ko bít có ai viết blog vào tầm này như mình ko nhỉ??? Lần đầu tiên viết blog, lần đầu bày tỏ tâm sự trước bàn dân thiên hạ. Thật ko giống mình chút nào, chắc mình hâm thật rồi. Nghe con bạn gạ gẫm tự dưng cũng muốn lập một cái, lập xong rồi lại chẳng biết viết gì. Chán mình thế ko bít!
Thấy thiên hạ người người viết blog, nhà nhà viết blog nên cũng muốn đú theo tí (he... tính mình vẫn hay đú như thế đấy). Giờ mới thấy đú theo người ta cũng ko phải dễ. Hic... Thôi ko than thân trách phận cái khả năng văn chương thiên tài của mình nữa, than thế chứ than nữa cũng có thay đổi đc j đâu.
Nghe nói mình bắt đầu viết blog, bọn bạn mắt chữ O mồm chứ A: "bà Hoa cũng viết blog á", "hả?", "mày mà cũng viết blog cơ à?" ... Chẳng lẽ mình viết blog thì lạ lắm sao? Mình nhớ là mình chưa có tuyên ngôn nào về vấn đề này cơ mà nhỉ. Chắc phải bình chọn việc này thành một trong những sự kiện trọng đại nhất trong đời mình mất.
Vừa viết vừa nghe Nobody của Wonder girls ko tập trung được j cả . Thỉnh thoảng lại hát theo "I want nobody nobody but u, I want nobody nobody but u..." mà cũng chỉ hát được có thể. Hic tiếng Hàn mà, muốn có lời tiếng Anh mà tìm ko ra (ai có cho mình xin cái lời tiếng Anh nha or link cũng ok. hì). Lại bắt đầu viết linh tinh rồi. Viết đến đây thui ko bọn quỷ sứ lại bảo mình viết nhiều đọc mãi ko hết khổ thân chúng nó. He