blast

“Những ngày lễ là những ngày khiến cho kẻ hạnh phúc càng thêm hạnh phúc, kẻ cô đơn càng thêm cô đơn.”

14 thg 4, 2010

"Em muốn đi theo anh"

Lâu lắm rồi ko ghé em blog. Thấy thương em ghê, bị chị bỏ bê lâu quá rồi. Hôm nay, đang mò mẫn tìm phim thì đọc được một đoạn văn hay ghê (có vẻ ko liên quan nhỉ.he) post lên cho em thêm phần sinh động^^
"Em bảo “Chúng ta hãy là bạn thân, đừng làm người yêu” vì “người yêu sẽ có lúc chia tay, còn bạn thân là mãi mãi”
Anh không hiểu. Vì sao phải thế.
Khoảng tối lớn nhất trong lòng em, là nỗi sợ. Nếu nắm trong tay rồi vụt mất… có đau không? Thà chưa từng có! Em không biết…
… Vì đời vốn không có tình vĩnh viễn. Nếu ngày mai chúng ta không còn yêu nhau. Nếu ngày mai trong lòng anh em không còn là gì cả. Sẽ buồn không?
Đánh mất người thân nhất trong lòng là 1 cơn ác mộng. Nếu buổi sáng thức dậy để biết rằng đã không còn gặp người đó được nữa, tim mình có quá rỗng không?

Thật ra em không có lòng tin ở anh, hay là ở bản thân mình? Vì đã từng mất mát, nên không dám nắm giữ. Vì không có gì trong tay, nên ngại phải sở hữu. Vì 1 nỗi ám ảnh nào đó vô hình làm giật mình khỏi những giấc mơ và thấy mắt mình ướt. Vì sợ chia ly … Cảm giác bất an này làm sao mà thoát?

Thì ta đừng thuộc về nhau…Em sẽ không sợ mất anh…
Bạn bè bảo chúng ta là 1 đôi…Em cười nói chúng ta là bạn tốt.
Cha hỏi bao giờ mình đám cưới… Em phủi tay, sẽ chẳng bao giờ em lấy anh.
Mà nếu vậy thì lấy ai đây?
Cho dù bao năm không gặp, ngồi xuống uống cùng tách cafê, ai cũng thấy anh đặc biệt với em hơn tất thảy người khác.
Thấu hiểu. Có phải chăng?
“Chúc mừng sinh nhật!”- Mỗi năm đều cùng 1 câu, 1 dịp, 1 ngày. Anh chưa bao giờ quên. Vẫn chờ đợi sao?
Nếu ước mơ thật sự của chúng ta là ở bên nhau, sao cứ lần lữa bao năm không nói.

Đến bao giờ mới nhận ra, rằng tay quá nhỏ, đã từng vuột mất mẹ, không thể vuột mất cả anh.
Vì sẽ có lúc, đưa tay ra nắm, đã chẳng còn người.

Nếu biết sẽ khóc khi anh bảo cưới vợ, sao lại còn nuốt nước mắt chúc mừng.
Bảo rằng chẳng có gì đề trông chờ… mà vẫn mong người ta đợi.
Bảo đừng yêu cầu em bất cứ điều gì … mà vẫn về vì nhớ.
Bảo không yêu… mà vui vì áo cưới tưởng của mình.
Khóc.. vì đã tin chúng ta thuộc về nhau, dù bất cứ chuyện gì. Làm sao tránh được những giấc mơ tan?

Mỗi năm, 1 dịp, 1 ngày. Gửi em lời chúc mừng sinh nhật. Dù không ở bên. Dù không gặp lại… Có biết không, nếu thêm 1 ngày sống, anh vẫn đợi. Tiếc rằng không thể. Lời nói dối cuối cùng…
Đó là vì em đã bảo “Chúng ta hãy là bạn thân, đừng làm người yêu”

Sau cơn giận tan, em vẫn chờ mỗi năm lời đó : “Happy Birthday”. Đã tin chưa - Tình yêu là thật?
Xin lỗi và cảm ơn."
Đoạn này là đoạn Review của phim "Happy Birthday" được chuyển thể từ truyện ngắn "Em muốn đi theo anh" của Lưu Nhược Anh (giờ thì thấy liên quan rồi nhỉ :D).
Vì sợ mất đi mà ko dám nắm giữ, vì cái tôi quá lớn mà ko dám níu kéo và còn vì những nguyên nhân nào khác nữa mà một người đánh mất đi tình yêu để rồi cả đời hối tiếc, cả đời day dứt ko yên? Trái tim nói rằng cứ đến nhưng lý trí lại nói đến rồi lại đi thì thà rằng ko bắt đầu. Phân vân...
Trong phim này còn thấy thích một câu nữa: “Những ngày lễ là những ngày khiến cho kẻ hạnh phúc càng thêm hạnh phúc, kẻ cô đơn càng thêm cô đơn.” Đúng với tâm trạng của mình ghê-một kẻ cô đơn :(. Khi cô đơn ta mới nhận ra hạnh phúc đáng quý biết nhường nào. Và lại càng thấm thía cái cảm giác đó vào những ngày lễ, ngày mà người người ở bên nhau. Chỉ còn lại một mình mình tiếc nuối vì đã không biết nắm giữ, tiếc nuối những khoảnh khắc đã qua...
Haizzz!

1 nhận xét:

  1. haizz, có tôi ở đây cơ mà :D
    Biết là sẽ tiếc nuối, sao ko nắm giữ? :)

    Trả lờiXóa